Nếu Hội Hè Miên Man là tổng hợp những bức ảnh Paris do Hemingway bấm máy, thì quyển Người vợ Paris của Paula Mclain sẽ cho ta xem những tấm ảnh khác - những cái ngóc ngách mà Hemingway không mấy bận tâm nhìn đến, hoặc cố ý giấu đi không muốn ai biết đến.

Đó là một quyển tiểu thuyết hư cấu kể về Hadley Davidson – người vợ đầu đã chia sẻ những năm tháng Paris với Hem, từ ngày vô danh, đói rét thẫn thờ đi dọc sông Seine đến những đêm vàng son tuý luý sau khi nổi tiếng và chính thức bước chân vào giới tinh anh.

Dù đã có lúc Hem nói rằng ông phải chết còn hơn đem lòng yêu ai khác ngoài Hadley, thì trong lịch sử mọi thứ diễn ra thế này: Hem bỏ Hadley chạy theo Pauline Pfeiffer, cô phóng viên sành điệu xinh đẹp của Vouge. Suốt quyển sách này, tôi phải liên tục dặn mình, đây không phải là thực, đây chỉ là một quyển tiểu thuyết. Nhưng dù thế nào đi nữa, đọc cùng với Hội Hè Miên Man, nó vẫn là một quyển tiếu thuyết buồn muốn điên. Có thể những chi tiết nhỏ là hư cấu, nhưng sự thực lớn thì luôn nằm đó.

“Chúng mình sẽ không yêu ai khác mà chỉ yêu nhau thôi!” Hem viết trong hồi ký Hội Hè Miên Man.

Nhưng tôi mường tượng được rõ ràng Hadley đã thế nào khi cô nhận ra người chồng mà mình tôn thờ đã dan díu với cô bạn thân của mình.

Có lẽ đó là những ngày Paris chùng lại khỏi cuộc hội hè. Hoặc nó vẫn đang, nhưng giờ Hadley là một dây đàn đã đứt. Khi Hem đã qua trang mới, Hadley vẫn đứng một mình ở đoạn “Chúng mình sẽ không yêu ai khác mà chỉ yêu nhau thôi!” “Chúng mình sẽ không yêu ai khác mà chỉ yêu nhau thôi!” “Chúng mình sẽ không yêu ai khác mà chỉ yêu nhau thôi!”