September22014

The power of words.

September12014

chuyện cũ

lucilucius:

cần có người ở bên
không muốn về nhà chỉ có mèo ra đón
bữa cơm chỉ ngon
khi có hai người

không muốn phải cười
trước câu chuyện nói nhiều rồi
cũ rích
nhìn họ luận bàn điều mình chẳng thích
trong khi chỉ muốn một mình

giữa triệu người
đừng hỏi vì sao vẫn cứ lặng thinh
nếu em chưa đến
nắm tay tôi
dù chỉ bằng ánh mắt.

22.12.12

8AM
Tuổi thọ và êm dịu là cái gì vậy? Sao danh từ lại đi với tính từ như thế. Có thể thay là “Bền lâu và êm dịu” cơ mà :’(
Nhân tiện, lúc đi mua đèn thì có một bà đi tới nói “bác bán cho bóng đèn nào không tốn điện ấy”. Ông chủ bảo, muốn không tốn thì tắt đi chứ bật đèn lên là tốn rồi. 

Tuổi thọ và êm dịu là cái gì vậy? Sao danh từ lại đi với tính từ như thế. Có thể thay là “Bền lâu và êm dịu” cơ mà :’(

Nhân tiện, lúc đi mua đèn thì có một bà đi tới nói “bác bán cho bóng đèn nào không tốn điện ấy”. Ông chủ bảo, muốn không tốn thì tắt đi chứ bật đèn lên là tốn rồi. 

2AM

frwo:

Aoi Yu looks perfect in every hair style!!!

(Source: tvcapcap)

12AM

Tôi của tuổi hai mươi (mấy).

Cùng Tâm lặn ngụp trong những tiệm sách cũ của thành phố, để bụi bặm và ẩm mốc bám đầy trên tay. Hoặc lang thang trong con hẻm lớn, đọc những bài thơ buồn, ngẩn ngơ ngắm phố từ một chung cư cũ, hay uống soda quất muối trong quán nhỏ ngay dưới chân cầu. Kể cho nhau những câu chuyện không lấy gì làm mới mẻ, về mất mát và hoang phí của tuổi trẻ. Không ai đong đếm hoặc đánh thuế những ngày uể oải, nên bọn tôi nhân một cuối tuần, đã thơ thẩn ngồi chờ nắng ăn tay.

Nhược Lạc

August312014
Hôm nay khi ngồi với T bên vệ đường, đột nhiên rất muốn hút thuốc.

Hôm nay khi ngồi với T bên vệ đường, đột nhiên rất muốn hút thuốc.

(Source: mattys1975, via paranoid)

9PM

Mười ba cách nhìn con chim sáo

image 

1.

Trong hai mươi núi tuyết
duy một điều chẳng yên
là cặp mắt ảo huyền
thuộc về con chim sáo

2.

Tôi có ba ý nghĩ
lay động ở trong tim
như cội cây im lìm
có ba con chim sáo

3.

Kìa một con chim sáo
lượn nhào trong gió thu
như vai diễn hiền nhu 
trong vở kịch câm nhỏ

4.

Đàn ông và đàn bà
hòa vào nhau thành một
khi thêm con sáo nhỏ
cũng vẫn là một thôi

5.

Tôi chẳng biết chọn gì
giữa ngàn muôn vẻ đẹp
những giấc mơ chuyển dịch
hay ngụ ý sâu xa
chim sáo hót ngân nga
hay liền ngay sau đó.

6.

Những nhũ băng phủ lấp
trên khung cửa sổ dài
cùng thủy tinh man dại
lơ lửng bóng chim ai
con sáo bay qua lại
kéo theo cả tâm mình
không làm sao đoán định
nguyên cớ của lặng thinh

7. 

Lũ đàn ông mảnh khảnh
của đất vùng Haddam
mộng gì với chim vàng
mà không màng con sáo
nó đang rảo những bước
quanh đàn bà của ngươi.

8. 

Tôi đã biết
những ngữ điệu cao sang
những nhịp điệu rõ ràng, lôi cuốn
nhưng mà tôi cũng biết
con sáo chẳng dính gì
tới mấy điều kể trên

9.

Khi chim sáo bay xa
nó vẽ một đường rào
của một đường tròn lớn,
nhiều hơn một đường tròn lớn

10.

Tôi thấy đàn sáo bay
trong ánh màu xanh lá
những lúc ấy ngay cả
tục tĩu cũng reo ca

11.

Gã đi dọc Connecticut
trong cỗ xe bằng kính
Có lần, 
nỗi sợ đến cứa tim
hắn tưởng nhầm 
bóng xe thành chim sáo.

12.

Một dòng sông nước chảy
Ắt hẳn sáo đang bay.

13.

Đêm phủ suốt cả chiều
bên ngoài trời mưa tuyết
ôi những cơn mưa tuyết
như bầy sáo sa cành
trên vòm tuyết tùng xanh

Nguyên tác: Thirteen ways of looking at a blackbird | Wallace Stevens

Dịch bởi Nhược Lạc

2AM

(Source: eolehotme)

August302014
Phòng mình vừa có thêm một cái thùng cạc tông to, bảy cái chai thủy tinh, một bộ lịch ảnh 2013 rất đẹp, vài bông hoa khô cũ kĩ và một cái tranh vải từ Thổ Nhĩ Kỳ.
Anh nhìn những thứ này, nói mình tha rác về nhà. (Ừ thì đúng là nếu mình không lấy, nó sẽ ra bãi rác nằm.) Anh không hiểu được có gì thi vị ở mớ bụi bặm đó. Anh càng không hiểu vì sao mình thích chui vào thùng cạc tông ngồi, rồi lại bò ra bò vô y như con chó con. Anh lắc đầu ngao ngán, nói rồi sao mai mốt lấy chồng được.
Ừa, có lẽ vậy. Chắc không ai dám lấy đứa con gái như mình. Chắc không ai chịu nổi cảnh con nhỏ chất la liệt sách từ trong tủ, ra tới kệ, để dưới đất, trên mặt bàn. Con nhỏ nằm im nghe Imany cả ngày không chán rồi nhỏm dậy đi viết dăm bài thơ linh tinh. Con nhỏ hứng lên đòi đi in bản đồ thế giới, rồi treo đầy hình, postcard và lá khô trong nhà. Con nhỏ thích ngồi trong thùng cạc tông chơi với hai con mèo. Con nhỏ ao ước có ai đó chui vào ngồi cùng nó. Chỉ ngồi chơi thôi, đừng la gì cả.
Xong con nhỏ tặc lưỡi nghĩ, anh nói đúng, mà, kệ anh.
Con nhỏ ngồi coi “Chuyện tình dưới cây sơn trà” một mình cũng được.

Phòng mình vừa có thêm một cái thùng cạc tông to, bảy cái chai thủy tinh, một bộ lịch ảnh 2013 rất đẹp, vài bông hoa khô cũ kĩ và một cái tranh vải từ Thổ Nhĩ Kỳ.

Anh nhìn những thứ này, nói mình tha rác về nhà. (Ừ thì đúng là nếu mình không lấy, nó sẽ ra bãi rác nằm.) Anh không hiểu được có gì thi vị ở mớ bụi bặm đó. Anh càng không hiểu vì sao mình thích chui vào thùng cạc tông ngồi, rồi lại bò ra bò vô y như con chó con. Anh lắc đầu ngao ngán, nói rồi sao mai mốt lấy chồng được.

Ừa, có lẽ vậy. Chắc không ai dám lấy đứa con gái như mình. Chắc không ai chịu nổi cảnh con nhỏ chất la liệt sách từ trong tủ, ra tới kệ, để dưới đất, trên mặt bàn. Con nhỏ nằm im nghe Imany cả ngày không chán rồi nhỏm dậy đi viết dăm bài thơ linh tinh. Con nhỏ hứng lên đòi đi in bản đồ thế giới, rồi treo đầy hình, postcard và lá khô trong nhà. Con nhỏ thích ngồi trong thùng cạc tông chơi với hai con mèo. Con nhỏ ao ước có ai đó chui vào ngồi cùng nó. Chỉ ngồi chơi thôi, đừng la gì cả.

Xong con nhỏ tặc lưỡi nghĩ, anh nói đúng, mà, kệ anh.

Con nhỏ ngồi coi “Chuyện tình dưới cây sơn trà” một mình cũng được.

7AM

Just do it

image

Em nói với tôi rằng em cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này. Vì em không biết điều gì là đúng hay sai. Em là tốt hay xấu. Gặp gỡ người này là may hay rủi. Điều gì sẽ diễn ra tiếp theo. Em thấy sợ.

Ừ, tôi cũng sợ. Tôi ghét phải nói với em giống như bao người khác, rằng chính sự không lường trước được của cuộc sống làm cho nó trở nên hấp dẫn. Nhưng mk, nó đúng là như vậy. 

Em hãy tin rằng mình không phải là người duy nhất hoang mang, lo sợ trong thế gian này. Tất cả chúng ta đều như vậy. Không ai biết chính xác điều gì mới thật là đúng. Họ chỉ làm thôi. Em hãy chỉ làm thôi.

Tôi là một đứa trẻ ranh vừa bước ra đời. Còn vài ngày nữa là tròn trĩnh một năm đi làm. Sau một quãng thời gian như thế, tôi nhìn lại và thấy mình sai quá trời, nhưng cũng đúng quá trời. Rốt cuộc, tôi không thể có khả năng dùng chữ thần thánh, việc đến là nhếch mép cười, phẩy tay hai cái là xong. Bây giờ tôi nhận brief vẫn thấy khó y như ban đầu, vẫn phải loay hoay tìm kiếm, suy nghĩ rụng tóc hại não mới có được ý, brainstorm vẫn cãi nhau ì xèo, để ra được 1 câu headline vẫn phải viết xuống hàng trăm câu khác. Thế sau một năm, điều tôi có được là gì?

Là thái độ. Bây giờ tôi không tiêu tốn tâm trí vào việc lo lắng hay sợ hãi nữa. Bởi vì có sợ tới đâu thì việc vẫn vào tay và vẫn phải làm thôi. Hơn nữa, tôi biết rằng, việc nhất định sẽ xong, tôi nhất định sẽ hoàn thành. Tốt tới đâu thì lại là chuyện khác.

Hồi xưa tôi hay mệt mỏi với ý nghĩ mình không-thể-làm-được, không nghĩ ra được bất cứ cái gì. Tôi hay buồn phát khóc với việc không đưa được cái gì ra hồn cho sếp duyệt, không thể đóng góp ý tưởng nào khi brainstorm. Thế rồi tôi nhận được một bài học, rằng không ai không thể nghĩ được, mình chỉ đang chặn đứng tư duy của mình thôi.

Mở một list nhạc bất kỳ, đeo tai nghe, đặt đồng hồ 15-30’ và viết. Viết tất cả những gì hiện ra trong đầu. Như là mùa xuân có gì, mùa xuân có hoa, hoa đào hoa mai cả hoa đồng tiền và cẩm chướng, hoa nào cũng nở không cần phiên dịch. Trời đẹp thế, có cả mây. Sao nhân lúc trời đẹp thế tôi lại ngồi đây viết những dòng này. Ra phố đi.

Tóm lại là, cái gì mà chả được, sao cứ phải là headline, tagline, sao cứ phải là ý tưởng gì hay ho dùng được. Em có thể mường tượng mình ra đầu ngõ nhảy lên cái xe buýt bất kỳ, không biết nó sẽ đi qua những đâu, thả mình xuống trạm nào, mình chỉ ngắm phố phường và chụp lại hình ảnh bằng những lần chớp mắt, vậy thôi.

Tôi có một cậu bạn thân, một tay rất mê Nike. Tôi thì chẳng mê lắm, vì không hiểu gì về giày cả. Nhưng tôi thích cái cách hãng đại gia đó kể những câu chuyện về cuộc sống. Mà câu chuyện hay nhất gã kể chính là câu tagline nổi tiếng: Just do it. Cứ làm thôi.

Ok bây giờ em đã có nhạc chưa? Và bút chưa, giấy chưa, hoặc laptop, ipad gì chưa? Kiếm cái gì để ghi được và ghi xuống đi, những điều em muốn làm. Em muốn, chứ không phải gia đình muốn, bè bạn muốn, xã hội muốn. Em muốn, chứ không phải có làm được không, có vi phạm đạo đức thuần phong mỹ tục gì không. Nếu em không biết mình muốn gì, thì em cứ ghi như thế. Em chẳng biết mình muốn gì cả. Tại sao con người sống cứ phải có mong muốn. Sáng nay em đã ăn sáng chưa nhỉ?  Ôi em thèm bún thịt nướng chả giò. Thế và cà phê…

Trí não của em là một điều rất kỳ diệu, nó sẽ dẫn lối cho em. Tất cả. Đừng lo, em chỉ việc viết thôi. Cũng như vậy, em chỉ việc làm thôi. Và sống thôi.

Ôi tôi thèm một ly trà nóng ăn với bánh khoai môn biết bao nhiêu.

Nhược Lạc

← Older entries Page 1 of 361