October202014

những bông triêu nhan rơi trên áo ngày hai mươi
tháng mười nở đóa hoa vàng trong tay ấm
chiếc bánh cupcake có vị dâu tằm và việt quất
một mẩu thiệp thơm mùi trà
em bảo mình không cần quà
chẳng cần gì cả

thế mà vẫn vui.

2AM
October192014

(Source: chuyencuabeo)

2AM
October182014

18

Chiếc vòng tôi đeo tám năm rồi mất.

Chiếc vòng T đeo trên tay vẫn còn nguyên.

Hai chiếc vòng được mua cùng một nơi, cùng một lúc.

T chở tôi đi tìm một chiếc vòng mới. Ban đầu tính mua vòng gỗ như cũ, nhưng rồi vẻ đẹp của những viên đá đã làm tôi xao lòng. Không có viên đá nào giống viên đá nào, những vân đá của chúng lạ lùng, hệt như tôi đang nắm cả vũ trụ trong tay. T chọn cho mình một vòng đá hổ phách còn tôi chọn chiếc vòng xanh ngọc. T kể tôi nghe vài điều về vũ trụ trong khi tôi say sưa mân mê những vòng đá mát rượi. Hồi sau, T bảo, cậu tôi mới vào chùa, tôi chọn một chiếc vòng cho cậu được không. Tôi bảo, ừ. Ngôi chùa ấy đẹp lắm, T nói, hôm nào rảnh tôi chở xuống. Chắc cậu ở đó sẽ vui. Thế là tôi liền hiểu vì sao mắt T hơi đỏ vào ngày hôm qua, vì sao T ghé nhà tôi nấu cơm, ăn tối và ngủ lại mà chẳng nói gì. Trên tay trái T bây giờ là chiếc vòng gỗ và tay phải là chiếc vòng hổ phách mới.

Tạm biệt chiếc vòng tám năm. Mình sẽ vẫn nhớ bạn. Nhưng một chặng đời mới của mình đã mở ra, cùng với những viên đá xanh.

Tôi sẽ không buồn nữa.

2AM

(Source: arcanja, via huongthangtu)

October172014
quá dữ :))

quá dữ :))

2AM
October162014

SAO KHÔNG VÔ ĐỊCH THẾ GIỚI MÔN CHẠY?

Trước đây mình có thắc mắc như thế về thể thao Việt Nam. Tại sao: vì thấy người Việt thích chạy nhất thế giới.
– Khi còn trong bụng mẹ: CHẠY cho được để vào nhà hộ sinh VIP, CHẠY để được bác sỹ giỏi mổ vào giờ đẹp (đặng Trời cho có số may mắn).
– Ra khỏi bụng mẹ ít năm, CHẠY để vào được nhà mẫu giáo “điểm”
– “Tốt nghiệp mẫu giáo”: CHẠY vào trường “siêu tốt, siêu đắt” (học phí 10 triệu/tháng)
– Tốt nghiệp ĐẠI HỌC: chạy cho được việc làm “ngon”.
– Ốm đau: CHẠY bệnh viện, CHẠY bác sĩ…
– Nhắm mắt xuôi tay: CHẠY để được vào nghĩa trang này, nghĩa trang nọ.


CHẠY, CHẠY CHẠY,…từ khi còn là cái trứng bé xíu cho đến khi thành cát bụi bé xíu.


Nay thì phần nào đã hiểu tại sao người Việt chạy nhiều thế, mà khi thi chạy với thế giới thì vẫn kém. Ngẫm ra trong “quá trình chạy”, người Việt ít khi tự chạy. Khi thì bố mẹ chạy cho mình (chạy học, chạy hành, chạy việc), khi thì con cháu chạy cho mình (chạy mồ, chạy mả).


Mỗi người đều chạy cho người khác, không phải cho mình.
Hình như trong những việc khác, người Việt ta cũng có cái đức như thế: sẵn sàng hy sinh cho thiên hạ, nhưng khi đến việc của chính mình thì lại cứ mong có ai đó CHẠY giúp!


Thế thì làm sao vô địch được. Trong mọi cuộc thi.

Hà Huy Khoái

2AM

(Source: swifth, via xoai)

← Older entries Page 1 of 372